[ Đăng ngày: 30/10/2012 ]
1. ĐỪNG BỎ LẠI SAU LƯNG MỘT DI SẢN VĂN HÓA CỦA CHA ÔNG.
     Mỗi lần bật ti vi lên thấy có chương trình diễn chèo hay tuồng cổ các bạn sẽ làm gì? Thích thú và chăm chú đón xem hay chán ngán và chuyển ngay sang kênh khác? Có lẽ phần lớn sự lựa chọn mà tôi nhận được là phương án 2 – một phương án mà chính tôi cũng đã từng lựa chọn .
Đó là một biểu hiện cho thấy ngày nay văn học dân gian đã bị một bộ phận người lãng quên và không mấy quan tâm tới, đặc biệt là giới trẻ. Trong thời đại khoa học thông tin phát triển mạnh mẽ , hầu như chúng ta chỉ quan tâm đến những bảng xếp hạng âm nhạc V-pop, K-pop; những bộ phim Hàn tình cảm lãng mạn hay những gameshow giải trí ăn khách trên truyền hình… mà bỏ lại đằng sau những giá trị to lớn ông cha  đã cố công gây dựng và sáng tạo nên.
     Rồi một hôm tôi về thăm bà và cùng xem tivi với bà. Thật không may khi có một vở chèo đang lên sóng, và dĩ nhiên là tôi không thể chuyển kênh. Miễn cưỡng tôi ngồi xem, nhưng những nhân vật trong vở chèo cùng những âm điệu vui tươi của nó đã cuốn hút tôi ngay lập tức. Tôi chăm chú ngồi xem đến hết như những đứa trẻ đang xem hoạt hình. Tôi nhận ra rằng chèo cũng rất hay và hấp dẫn chứ không như những gì mà tôi từng tưởng tượng. Một sai lầm thực sự khi nhìn nhận và xem xét vấn đề một cách sơ sài. Tôi tự nhìn lại bản thân , từ bé tôi đã được thả hồn vào những câu chuyện cổ tích của mẹ với cô Tấm thảo hiền , Thạch Sanh dũng cảm… Lớn lên tí nữa tôi biết được nguồn gốc của dân tộc thông qua những câu chuyện truyền thuyết . rồi tôi được học, được đọc những câu ca dao, tục ngữ, những bài vè vui nhộn về quê hương , đất nước , về tình cảm gia đình , bè bạn. Tôi bắt đầu thấm thía những triết lí nhân sinh , những bài học kinh nghiệm về cuộc sống thông qua truyện ngụ ngôn, được rèn luyện tư duy thông qua các câu đố; tôi hiểu hơn về số phận và khát vọng của con người khi đọc truyện thơ và cảm nhận được cả hình tượng các vị anh hùng dân tộc kì vĩ… Tất cả đó là văn học dân gian, nó đã tưới mát tâm hồn tôi, gieo vào trong tâm trí tôi những gì tốt đẹp của cuộc sống, những điều hay lẽ phải, những bài học làm người bổ ích và quý báu. Vậy mà giờ đây tôi lại bỏ rơi nó như một món đồ đã cũ kĩ- một hành động ruồng bõ quá khứ chăng hay đơn giản chỉ là một sự vô tình quá mức?
Văn học dân gian đã góp phần tô điểm cho cuộc sống càng thêm tươi đẹp,phong phú ,sinh động ,nhiều màu sắc. Những gì là dân dã đều rất đáng trân trọng,gìn giữ và phát huy. Đừng nên mãi chạy theo những thứ gọi là thời thượng , những điều viễn vông, không tồn tại lâu dài , hãy biết trân trọng những gì đang có. Đừng quay lưng lại với công sức của ông cha mà hãy cố gắng tìm cách để nâng tầm nó trong thời đại mới với bạn bè quốc tế. phải biết cách dung hòa cái mới và cái cũ để thực sự phát huy hết những tiềm lực vốn có của mỗi mặt. Nhưng quan trọng hơn cả là đừng tự tay mình phủ một lớp rêu phong lên những món đồ vốn đã gắn bó lâu dài với mình.
     Các bạn hãy cùng tôi giữ gìn và mài dũa để viên ngọc văn học dân gian thêm sáng, thêm đẹp ,mãi lấp lánh trong nền văn học dân tộc và vươn xa hơn với bạn bè thế giới!

 2.CUỘC ĐỜI LÀ MỘT CUỘC ĐẤU TRANH DÀI BẤT TẬN.

     “Cuộc đời là một cuộc đấu tranh bất tận”-một câu nói đã khá nổi tiếng và sự chính xác của nó luôn được khẳng định qua mọi thời đại. Bởi tồn tại song song bên những thành công trong cuộc sống là không ít những khó khăn,vất vả, gian nan. Nếu sống mà không có nghị lực, không có ý chí thì con người ta khó mà tồn tại được. Qua câu chuyện “Sự sống và cái chết” tác giả đã mượn hình ảnh của con cừu già để một lần nữa khẳng định lại điều đó.
Mở đầu câu chuyện , ta bắt gặp hình ảnh con cừu già đang sống vui vẻ với bầy đàn và người chủ của nó. Chắc có lẽ ít ai ngờ đến và ngay chính bản thân con cừu cũng vậy, nó đã bị rơi xuống một cái hố sâu như thế. Chân nó đã gãy, nó nằm bất động một chỗ. Người chủ tìm cách quăng dây thừng xuống để cứu nó nhưng lực bất tòng tâm. Làm sao có thể leo lên được khi chân nó đã gãy và nó đang đau đớn như thế! Nó nhìn sợi dây thừng cùng người chủ với ánh mắt tuyệt vọng. Không tìm được cách nào khác, người chủ đành bỏ nó lại và tiếp tục cuộc hành trình.
     Qua tình huống câu chuyện, tác giả cũng muốn nhắc nhở chúng ta về những tình huống bất ngờ xảy ra trong cuộc sống mà không ai lường trước được. Có lúc đó là những niềm vui, niềm hạnh phúc nhưng cũng có lúc đó là nỗi bất hạnh , khổ đau. Vì vậy chúng ta phải luôn ở trong tư thế sẵn sàng để đón lấy những niềm vui, hạnh phúc hay tìm ra các giải pháp xác đáng để giải quyết các khó khăn mà không chán nản hay tuyệt vọng. Nhưng không phải lúc nào ta cũng làm được như thế. Cũng có những phút chán nản, yếu lòng như con cừu già kia. Nó đã nằm dưới hố sâu và chỉ còn biết chờ chết. Nó chán nản và thất vọng vô cùng. Nó nằm và đếm từng ngày xem khi nào mình chết…
    Nhưng rồi đến một ngày người ta vứt xuống hố sâu ấy những túi rác… Bỗng chốc niềm tin cuộc sống bắt đầu trỗi dậy trong tư tưởng con cừu. Nó mong muốn và khao khát được sống hơn bất cứ lúc nào. Nó chấp nhận sống chung với rác. Nó quyết định làm những điều mà trước đây nó chưa từng làm, thậm chí chưa từng nghĩ đến. Nó bắt đầu bới rác và lượm nhặt những thứ còn ăn được. Nó phải ăn những quả và củ đã thối hỏng thay cho những quả tươi ngon mà nó từng ăn trước đây. Và rồi từng ngày như thế trôi qua, con cừu già thích ứng với cuộc sống, với hoàn cảnh. Rác ngày một nhiều, con cừu già không sợ đói nữa, chân nó cũng sắp lành, nó len lỏi qua các túi rác và …
    Một ngày nọ rác đã đầy miệng hố, nhờ sự kiên trì,nhẫn nại nó đã đạp lên trên rác , đón lấy tự do. Nó nhìn bàu trời trong xanh, cao rộng rồi nở một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc. Con người cũng có thể làm được như thế nếu bãn lĩnh và niềm tin cuộc sống trỗi dậy trong những lúc rơi vào vực sâu hay vũng bùn tăm tối. Đồng thời phải biết thích ứng với hoàn cảnh và điều kiện sống và có ý chí, nghị lực vươn lên. Nếu hiểu và nắm bắt được điều đó thì khó khăn , sóng gió đối với bạn chẳng là gì. Mỗi lần gặp sóng gió là một lần kinh nghiệm sống được rút ra.
     Con người ta cần noi gương con cừu già kia , biết rút ra cho mình những kĩ năng sống đúng đắn. có thế thì mới đạt được nhiều thành công to lớn. Cả tôi và các bạn hãy luôn giữ trong mình một niềm tin cuộc sống, một nghị lực sống, một ý chí vươn lên dù có khó khăn thế nào chăng nữa vì đó mới là sống đẹp, sống có ích.
     Bạn thấy đấy co cừu kia cũng giống như con người bình thường. Nó cũng có lúc gặp trắc trở nhưng nó đã biết vượt qua một cách dễ dàng nhờ ý chí, nghị lực, niềm tin. Qua câu chuyện về con cừu tác giả muốn nhắn nhủ với chúng ta về bài học làm người. Thế nên hãy biết bình tĩnh khi gặp khó khăn để có thể xử lí nó một cách tốt nhất.
     Nguyễn Thị Yến Nhi - 11B7 (2011-2012)

CÁC TIN KHÁC